Triệu Thế Kiệt nhìn những bóng dáng trắng muốt thoăn thoắt chuyền nhảy trên vách đá, tấm tắc cảm thán: “Thật không ngờ đấy, cậu mà không nói khéo tôi lại tưởng dê nhà ai đi lạc cơ.”
Lý Long cười bảo: “Đây là động vật bảo tồn cấp hai quốc gia đấy. Chúng ta đi sâu vào trong nữa khéo còn thấy cả dê núi Bắc Á thuộc diện bảo tồn cấp một ấy chứ. Dù sao mấy loài này ở bên ngoài cũng hiếm thấy lắm.”
Triệu Thế Kiệt chỉ xuống dưới chân: “Nhờ con đường cậu mở này mà tôi được mở mang bao nhiêu tầm mắt.”
Lý Long mỉm cười: “Đấy coi như là thu hoạch ngoài ý muốn thôi, chứ thực ra tôi mở đường cốt là để bà con mục dân trong núi đi lại thuận tiện hơn. Cuộc sống trước kia của họ khổ lắm, thiếu mắm thiếu muối, lại thêm bất đồng ngôn ngữ nên vật tư sinh hoạt cực kỳ thiếu thốn.




